Chu Mai phản ứng rất nhanh, lập tức lấy chiếc điện thoại dùng cho công việc từ dưới quầy ra. Cô bật sáng màn hình, ngẩng đầu nhìn vị khách nữ với nụ cười chuyên nghiệp: "Chào chị, chị có thể đọc số WeChat được không ạ? Để em tìm rồi kết bạn với chị nhé."
Sự hụt hẫng xẹt qua trong mắt cô gái, nhưng lời đã nói ra rồi, đâu thể tự dưng bảo "không kết bạn nữa". Cô đành miễn cưỡng lấy điện thoại ra quét mã WeChat của cửa hàng.
Kết bạn xong, cô gái vừa định rời đi thì đột nhiên khựng lại. Cô quay người nhìn Trần Phàm, giọng điệu nửa đùa nửa thật: "Anh đẹp trai này, chỗ các anh đúng là cửa hàng nhượng quyền của Phạn Đề thật chứ? Đừng để tôi mua về mặc ra đường lại bị người ta soi ra hàng fake thì quê chết."
Trần Phàm không vội đáp lời. Hắn giơ tay xem đồng hồ, sau đó mỉm cười nhìn cô gái: "Bây giờ là mười giờ sáng, đến đúng hai giờ chiều nay, cô cứ lên xem Weibo chính thức của Phạn Đề là biết thật hay giả ngay."




